13 năm nay tôi không đốt vàng mã. Tôi vẫn thắp hương đầy đủ vào những ngày rằm, mồng một, Tết Nguyên đán, vẫn làm lễ cúng ông Công, ông Táo như bao gia đình khác.
Tôi không bỏ nghi lễ, cũng không quay lưng với truyền thống. Tôi chỉ chọn bỏ đi một phần hình thức mà bản thân thấy không còn cần thiết. Quyết định ấy không đến trong một sớm một chiều, càng không xuất phát từ mong muốn “làm khác” để chứng tỏ điều gì. Nó hình thành rất chậm, qua nhiều năm quan sát, lắng nghe và tự hỏi chính mình: mình đang làm vì hiểu, hay vì sợ thiếu?