Cơn ác mộng ập đến bất ngờ
Gia đình chị Trần Thị Hành (SN 1992, dân tộc Tày, trú thôn 1, xã Ea Ô, tỉnh Đắk Lắk) có 5 nhân khẩu, nhiều năm thuộc diện hộ nghèo.
Vợ chồng chị Hành ít học lại không có đất đai sản xuất, chủ yếu mưu sinh bằng nghề phun thuốc, làm cỏ, hái cà phê mướn nên thu nhập không ổn định, cuộc sống rất khó khăn. Căn nhà gia đình đang ở cũng là nhà tình thương do chính quyền địa phương hỗ trợ xây dựng.

Chồng phải ở nhà làm kiếm tiền nên chỉ mình chị Hành chăm sóc con (Ảnh: Tùng Nguyên).
Ở thành phố, chị Hành một mình chăm sóc con, từ bồng bế mỗi lần nhập viện, lo sinh hoạt đến tập vật lý trị liệu. Những đêm bé Nhàn truyền thuốc, chị thức trắng theo dõi, lau mát, xoa bóp cho con...
Để có thêm tiền trang trải, chị Hành tranh thủ bán vé số mưu sinh. Giữa muôn vàn khó khăn, người mẹ ấy chưa một lần nghĩ đến việc bỏ cuộc.
"Em không còn đường nào xoay xở, cầu xin mọi người cứu giúp con em!"
Sau hơn 2 năm kiên trì điều trị, bé Thanh Nhàn đã hoàn tất hơn 20 chu kỳ hóa trị, nhiều lần phải đổi phác đồ do bệnh tái phát, di căn phổi; cùng 3 ca phẫu thuật và 2 đợt tập vật lý trị liệu kéo dài…
Trải qua nhiều lần biến chứng, Nhàn từ một cô bé khỏe mạnh nặng 25kg bị sụt mất 10kg, sau đó lại tăng vọt lên 40kg do tác dụng phụ của thuốc.